Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012

Bố sẵn sàng làm quả bom chờ nổ

Bố sẵn sàng làm quả bom chờ nổ
Phạm Xuân Trường
 

... “Có phải bây giờ anh mang đánh đĩ cả lòng tin”
            Việt Phương

1.
Bốn nghìn năm bao bài học nhớ đời
Câu chuyện nỏ thần mới nguyên như cũ
Vua cả tin - dân nhầm minh chủ
Nay răng cắn môi, đồng chí hoá kẻ thù
Chó sói đã gửi ba chân vào hang thỏ
Thì chuyện gì sẽ phải xảy ra
Đồng chí ư! Tin đến ngây thơ
Sau nụ hôn má đầy nấm độc
Đã là rắn chẳng con nào không có nọc
Lời nhân sâm gan ruột tẩm nhân ngôn
Khoác áo thầy tu dao giắt sau lưng
Ngực đồng chí ròng ròng máu rỏ
Bốn nghìn năm rồi bốn nghìn năm nữa
Chó sói đội lốt cừu vẫn chó sói, con ơi!
Sông Bạch Đằng vẫn ngầu máu tươi
Cọc Bạch Đằng vẫn còn nhọn hoắt
Sóng gầm lên gươm khua ngựa thét
Đến hôm nay vẫn chưa hết căm hờn
Ải Chi Lăng và Mục Nam Quan
Từng ngọn cỏ vẫn là chiến luỹ...
2.
Quên sao được những năm đánh Mỹ
Ngoại giao bóng bàn là bán luôn đồng chí
Ai cộng sản ai là con đĩ
Cùng tôn thờ chủ nghĩa Mác đấy thôi
Sài Gòn 1975 sắp kết thúc rồi
Ai thoả thuận với Dương Văn Minh nhằm thế chân giặc Mỹ
Ai cộng sản ai là con đĩ
Năm 79 ai đằng sau Khơ Me đỏ giật dây
Mẹ Việt Nam thương tích còn đầy
Hết nghĩa trang đất liền lại đến nghĩa trang ngoài biển
Rắn nằm lại sau năm 79
Nuôi mộng bá quyền góc chợ quẫy đuôi
Thuốc độc tẩm vào nho, táo, lê tươi
Thạch tín trộn vào sữa bột
Mộng bành trướng đang ngấm ngầm huỷ diệt một dân tộc
Điôxin cũng chửa là gì
Lê Chiêu Thống nghìn đời vết nhục còn ghi
Nay lừng lững quả bom bùn trên nóc nhà Đông Dương chưa nổ
Những khuôn mặt đời Đường lố nhố
Xó chợ, làng quê, len lỏi phố phường
Những ánh mắt gườm gườm
Vươn cánh tay của loài bạch tuộc
Lè chiếc lưỡi bò đòi nuốt biển Đông
Bốn nghìn năm dòng dõi Lạc Hồng
Còn một người không một lần khuất phục
Dẫu sống khổ còn hơn sướng nhục
Hoàng Sa là máu thịt của Việt Nam
Đất mẹ nghìn đời không hết gian nan
Vừa thoát khỏi gông cùm đế quốc
Lại gặp hoạ cộng sản Trung Quốc
Muốn non nước này trở về Giao Chỉ, Cửu Chân
Dòng dõi Lạc Hồng “thà làm quỷ nước Nam” (*)
Mặc các ngươi có tên lửa Thần Châu hay sân bay vũ trụ
Bố xin làm quả bom chờ nổ
Tan xác rồi không cần bằng Tổ Quốc Ghi Công.
Hồn nhập vào lá cỏ hoá mũi chông
Muôn lá lúa thành lưỡi gươm nhọn  hoắt
Một hòn sỏi cũng hoá thành viên đạn
Bắn vào tim những cộng sản làm càn (**)
Bốn tốt ư! Mười tám chữ vàng
63 người lính ở Gạc Ma không chết vì Giặc Mỹ
Lại hy sinh từ họng súng người đồng chí Trung Hoa
Con ơi!
Nếu tin rằng gái điếm biết ăn năn và lời thề thằng nghiện
Thì con sẽ hiểu thế nào là tráo trở và bắt cá hai tay
Mèo trắng, mèo đen uống máu để say
Rắp tâm đẩy dân tộc này xuống dưới hầm tai vạ (***)
Tâm địa ấy không thế thì mới lạ.

3.
Buồn cho những người dán tem nhãn thơ văn
Vỗ ngực làm “sỹ phu” thời hiện đại
Tốn giấy mực làm thơ khóc chuyện tình ngang trái
Sếch rẻ tiền tung hô hậu hiện đại
Kẻ bất tài lời lẽ con buôn
Đòn hội đồng hùa nhau cắn đồng nghiệp
Nơi chiếu rượu từng say be bét
Chém gió vung tay đe hất đổ cả Thiên đường
Cái danh hão không có tên xét thưởng
Mà xâu xé nhau không tiếc chữ tiếc lời
Đất Mẹ đau thương biển Đông sục sôi
Không cấm khẩu chỉ miệng câm như hến
Sướt mướt làm thơ khóc đò không bến
Mặc đồng chí đang gặm dần từng tấc núi thước sông
Cả một Hoàng Sa là máu thịt của cha ông
Con của Mẹ giữa trùng khơi sóng gió
Một hạt cát Hoàng Sa đang vùi trong đau khổ
Kẻ cướp nhầm là nối khố
Bốn nghìn năm mà vẫn không tỉnh ngộ
Thế kỷ 21 rồi không chọn được bạn mà chơi
Quyền lợi nhóm lớn hơn trời
Tim trong sáng nhìn xuyên bóng tối
Ai thủy chung và ai phản bội
Bố là thằng ngu đi giữa cuộc đời
Chẳng dám hơn ai về lòng yêu nước
Trước kẻ thù thơ không làm gì được
Bố sẵn sàng làm quả bom chờ nổ: Con ơi!
Phạm Xuân Trường
______________________
(*) Chữ của sứ thần Nguyễn Biểu ngày xưa
(**) Ý thơ của Phùng Quán
(***) Ý trong Bình Ngô Đại Cáo của Nguyễn Trãi.
 
 
Thứ ba ngày  31/7/2012 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến