Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

Nhiều điều chưa sáng trong một bản góp ý

Đôi lời: Mấy năm trước, sau khi Truyền hình VN tung đoạn video được họ cắt xén lời phát biểu của TGM Ngô Quang Kiệt nhằm mục đích bôi nhọ ông, liền có một bài viết tiếp tục chỉ trích ông đăng trên vài báo của đảng, đứng tên “một giáo dân”. Thế  nhưng nhiều nhà báo cho biết “giáo dân” đó chính là ông Hồng Vinh, cựu Phó Ban Tuyên giáo TW. Có báo còn từ chối đăng bài này.
Giờ lại có “một công dân theo Thiên chúa giáo” đứng tên viết bài dưới đây, không hiểu đó có phải lại là ông Hồng Vinh, người đã chính thức … “cải đạo” từ  năm đó?
Thứ năm, 18/04/2013 – 05:59 PM (GMT+7)
Ngày 1-3, website của Hội đồng Giám mục Việt Nam đã công bố Thư của Hội đồng Giám mục Việt Nam nhận định và góp ý sửa đổi Hiến pháp gửi tới Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992. Bức thư nhanh chóng được website tiếng Việt của BBC, VOA, RFA, RFI,… cùng một số website, diễn đàn điện tử đăng tải và phân tích. Ngày 2-4, web sachhiem công bố bài của tác giả Nguyễn Trọng Nghĩa – một công dân theo Thiên chúa giáo, trong đó đưa ra một số góp ý về bức thư này. Ðược sự đồng ý của tác giả, Báo Nhân Dân trích đăng một phần bài viết đó để bạn đọc tham khảo.
 Tôi tên là Nguyễn Trọng Nghĩa, là giáo dân ở giáo xứ Cao Lãnh – giáo phận Mỹ Tho, ngụ tại số 37, đường Ðiện Biên Phủ, xã Mỹ Trà, TP Cao Lãnh, tỉnh Ðồng Tháp. Vừa qua, tôi thấy trên nhiều diễn đàn mạng điện tử đăng tải bức thư của Hội đồng Giám mục Việt Nam (HÐGM), trong đó đưa ra nhận định, góp ý với Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992. Thiết nghĩ, việc góp ý Dự thảo sửa đổi Hiến pháp là quyền và việc làm cần thiết của mỗi công dân, là việc làm thể hiện chính kiến chính trị của mỗi cá nhân trong xã hội. Sau khi xem bản nhận định và góp ý Dự thảo sửa đổi Hiến pháp của HÐGM, tôi có mấy điều góp ý như sau: 
… – Các Giám mục (GM) viết: “Dự thảo khẳng định quyền tự do ngôn luận
(Ðiều 26), quyền sáng tạo văn học – nghệ thuật (Ðiều 43), quyền tự do tín ngưỡng (Ðiều 25). Tuy nhiên, ngay từ đầu, Dự thảo lại khẳng định đảng cầm quyền là “lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội, lấy chủ nghĩa Mác – Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng”
(Ðiều 4). Như thế, phải hiểu thế nào và làm sao thực thi quyền tự do ngôn luận và sáng tạo văn học,  nghệ thuật, bởi lẽ tư tưởng đã bị đóng khung trong một chủ thuyết rồi? Tương tự như thế, phải hiểu thế nào và làm sao thực thi quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, bởi lẽ chủ nghĩa Mác – Lê-nin tự thân là chủ nghĩa vô thần? Phải chăng những quyền này chỉ là những ân huệ được ban cho tùy lúc tùy nơi, chứ không phải là quyền phổ quát, bất khả xâm phạm, và bất khả nhượng? Hiến pháp cần phải xóa bỏ những mâu thuẫn và bất hợp lý này, thì mới có sức thuyết phục người dân và thu phục lòng dân”.
Góp ý của tôi: Có lẽ các GM chưa có điều kiện tìm hiểu cặn kẽ về bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 cũng như các lý luận nền tảng đã được công khai khi xây dựng bản Dự thảo, vì tôi thấy các GM không phân tích ý nghĩa từng điều khoản trong Dự thảo Hiến pháp, nên đã nhận định chưa đúng với những gì mà tôi đã biết qua các cơ quan truyền thông đại chúng.
Vấn đề “tư tưởng bị đóng khung trong một chủ thuyết” là chưa đúng, vì theo tôi được biết chủ nghĩa Mác – Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh là tư tưởng để định hướng xã hội, đảng cầm quyền chỉ lấy tư tưởng đó để định hướng xã hội chứ không “đóng khung” tư tưởng của người dân. Quyền tự do ngôn luận không phải bao gồm quyền phỉ báng hay xúc phạm người khác, hay xuyên tạc nói không đúng một cách cố ý… Quyền sáng tạo văn học, nghệ thuật cũng không bao gồm sáng tạo tư tưởng cực đoan hay mê tín, đó cũng không phải là quyền sáng tạo hay dựng đứng sự việc để bài xích một hệ tư tưởng khác… Cũng thế, quyền tự do tín ngưỡng bao gồm cả quyền tự do không tín ngưỡng, không được nâng tôn giáo mình lên và hạ thấp tôn giáo khác… Ðảng cầm quyền quản lý một xã hội có nhiều thành phần dân cư, thì cần có các chuẩn mực về ngôn phong để giáo dục đạo đức cho con người trong xã hội, không bắt người dân “nói theo” Ðảng. Cũng như khi giáo dân hiệp thông cùng giáo hội, chúng ta trở nên khác biệt với người Tin lành, vì chúng ta chỉ được hiểu kinh thánh từ giáo hội chứ không phải tự do tùy ý giải nghĩa kinh thánh.
Như vậy, với các quyền được các GM đề cập thì: a. Theo tôi, tự thân nó được “tự do” mà cụ thể là pháp luật và pháp lệnh tương ứng, nếu có vấn đề thì chỉ cần điều chỉnh ở luật và pháp lệnh chứ không cần thiết điều chỉnh ở Hiến pháp; b. Tôi không biết chủ nghĩa Mác – Lê-nin là chủ nghĩa vô thần, nên nếu có thể xin hãy chứng minh nhận định này của các GM, vì khi nhận định về một cá nhân hay tổ chức mà không toàn diện, cụ thể hay khách quan thì ý kiến của các GM trở nên chủ quan, thiên kiến và thiếu hiểu biết. Tôi nhận biết cụm từ “cộng sản vô thần” xuất phát từ sự xuyên tạc của những người chống cộng từ ý thức hệ, như là sự đối trọng giữa “tư bản” và “cộng sản” của thế kỷ trước. Hiện tại, tôi nhận biết rất nhiều người cộng sản có tín ngưỡng của nhiều tôn giáo, mà hầu hết là các tôn giáo phổ biến, còn những người không theo tín ngưỡng – tôn giáo nào đó thì cũng thờ cúng tổ tiên,… Vậy nhận định người cộng sản vô thần theo tôi là chưa đúng và quá thiên kiến hay chỉ là nhận định chống cộng sản không suy xét!?
Những quyền được Hiến pháp, pháp luật quy định thì chắc chắn không phải là ân huệ được ban phát cho, khi đã được ghi vào Hiến pháp và pháp luật thì chắc chắn đó là quyền phổ quát, những quyền được ghi vào luật là quyền bất khả xâm phạm, dĩ nhiên là bất khả nhượng. Tôi thấy rất lạ khi các GM không biết điều này, không phân tích, hay hiểu điều hết sức đơn giản này. Tất cả những quyền mà các GM đề cập đều có sự chế tài nếu cá nhân hoặc tổ chức nào vi phạm, tôi biết điều này vì tôi đã xem rất kỹ các luật này và cả Hiến pháp, các vị GM có tìm hiểu hay không mà sao tôi thấy như là các vị không biết đến? Tôi thấy các vị GM có nhiều điều chưa sáng trong nhận định của mình!
- Các GM viết: “Trong thực tế, sự trói buộc tư tưởng vào một hệ ý thức duy nhất đã kìm hãm tư duy sáng tạo của người dân Việt Nam. Ðây là một trong những lý do lớn, dẫn đến tình trạng trì trệ và chậm tiến của Việt Nam về nhiều mặt: giáo dục, khoa học và công nghệ văn hóa và nghệ thuật”.
Góp ý của tôi: Tôi nhận định rằng hệ tư tưởng hiện tại của đảng cầm quyền là hệ tư tưởng quản lý xã hội theo một hệ thống chuẩn mực. Ðến nay, Nhà nước ta đã ký kết tất cả các hiệp ước về quyền con người mà Liên hợp quốc cũng như hầu hết các quốc gia tiến bộ về nhân quyền đã ký kết. Hiện tại, Việt Nam là quốc gia tiến bộ về vấn đề nhân quyền – quyền con người, nếu nhận định rằng vì bị “trói buộc” nên bị “kìm hãm” là không thực, quá thiên kiến hay cố ý gán ghép. Vậy nếu được thì xin các GM cho một chứng minh về “sự trói buộc tư tưởng vào một hệ ý thức duy nhất đã kìm hãm tư duy sáng tạo của người dân Việt Nam”? Tôi công nhận nếu có sự ràng buộc về tư tưởng một cách cực đoan thì chắc chắn nhiều lĩnh vực sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Hiện tại, ngành giáo dục nếu có chậm phát triển thì cũng không phải do “hệ tư tưởng” mà do “trình độ quản lý”. Thực tế, nhiều trường tư thục hay nước ngoài không bị hạn chế bởi một hệ tư tưởng mà vẫn không thể hiện được sự ưu việt hơn cách quản lý giáo dục công lập… Nếu các vị GM quan tâm tới các lĩnh vực giáo dục, khoa học và công nghệ, văn hóa và nghệ thuật, thì sẽ thấy các lĩnh vực này hiện đang rất phát triển, phát triển vượt bậc. Còn có một sự thật lịch sử cụ thể quan trọng mà các GM đã bỏ qua trong quá trình nhận định và góp ý là: Ðất nước chúng ta vừa trải qua chiến tranh chưa lâu, sau đó là những năm bị cấm vận. Ðất nước ta đang trong quá trình CNH, HÐH mở cửa, hội nhập quốc tế và đã đạt những thành tựu mà thế giới – cộng đồng quốc tế công nhận. Vậy tại sao các vị GM lại không biết vấn đề này?
Kính thưa các vị Giám mục,
Con cho rằng các vị GM cũng là công dân nên không đứng ngoài chính trị, nhưng con thấy rằng các nhận định và đóng góp có hơi hướng của các thành phần chống cộng rất thiên kiến, cực đoan, xuyên tạc sự thật (hoặc do các vị không biết?). Con nghĩ với trình độ của các GM, nhận thức sẽ cao hơn giáo dân chúng con, con cũng biết các tàn dư mâu thuẫn trong quá khứ và cả tư tưởng quản lý xã hội khác với người cộng sản hẳn đã làm các ngài không sáng suốt trong nhận định về người cộng sản… Con tin không 100% GM đồng quan điểm với bản nhận định và góp ý, nhưng các vị ấy vẫn phải đứng tên cùng “các Giám mục Công giáo Việt Nam”. Các ngài GM nên biết rằng chúng con cũng có suy tư, cũng có quan điểm về mọi vấn đề khác nhau. Các GM không thể đại diện cho toàn thể giáo dân Việt Nam mượn việc góp ý với Hiến pháp để thể hiện thiên kiến của mình.
NGUYỄN TRỌNG NGHĨA
Nguồn: Nhân dân
—–

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

Sợ điều gì mà không nhận bản góp ý của dân?

Nguyễn Doãn Kiên (Danlambao) - Chiều nay mình cùng 5 bạn học viên Pháp Luân Công đến 37 Hùng Vương nộp bản góp ý xây dựng Hiến pháp, nhưng bị 3 anh trực ban và 1 anh cảnh vệ “phối hợp” từ chối không nhận bản góp ý. Họ tìm nhiều cách để không tiếp nhận bản góp ý của mình. Mình cũng đã mang ví dụ về trường hợp Kiến nghị 72, cùng bản góp ý của Hội đồng Giám mục Việt nam v.v… nhưng có lẽ đã được “huấn luyện” phòng thủ từ trước nên họ nhất quyết không nhận bản góp ý của nhóm mình. Họ nói: Anh có thể đến Trụ sở tiếp dân – số 1 Ngô Thì Nhậm, Quang Trung, Hà Đông, Hà Nội để phản ánh; hoặc anh có thể gửi qua đường bưu điện. Tranh luận một hồi, không khí cũng nóng lên, và mình cũng biết rằng mấy anh trực ban kiên quyết không nhận. Vậy cuối cùng đành ra bưu điện gửi vậy.

*

Vài lời gửi đến các ông (bà) trong Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 

Gửi các ông (bà) trong Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992. Ông (bà) đang gánh vác sứ mệnh trọng đại của dân tộc trên vai. Tương lai của cả dân tộc và trong đó bao gồm cả ông (bà), người thân cũng như con cháu của ông (bà) đều phụ thuộc vào việc mà ông (bà) đang làm. 

Nhân dân đều biết: Việc ông (bà) đang làm đòi hỏi sự phó xuất và tính nghiêm túc phi thường. Lịch sử trao trọng trách cho ông (bà) nhưng cũng vô tình khiến ông (bà) đứng trước quyết định lựa chọn cho danh dự và phẩm giá của mình. Sẽ không có lựa chọn khác cho cách mà ông (bà) muốn lưu lại tên tuổi của mình trong lịch sử, hoặc là “ngàn đời lưu lại tiếng thơm” hoặc là “thiên thu hậu thế phỉ nhổ”. 

Nói như vậy ý rằng, tôi vô cùng thấu hiểu nỗi đắn đo và dằn vặt mà ông (bà) đang phải đối diện. Tuy nhiên, Lịch Sử trao trọng trách cho ông (bà) ắt đã có những an bài uyên nguyên. Tôi và toàn bộ nhân dân Việt Nam đặt niềm tin nơi uy đức và trí huệ của ông (bà)! 

Đại diện nhóm học viên Pháp Luân Công đến trao bản góp ý dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992.

*

VÀO ĐỀ 

Nếu coi Hiến pháp là một đạo luật gốc, chúng tôi xin có mấy lời luận bàn như sau: 

Về căn bản, mỗi đạo luật đều là một cái khung. Khi một đạo luật được xây dựng và ban hành thì cũng đồng nghĩa với một cái cũi cũng được làm xong, tất cả mọi người được yêu cầu bắt buộc phải sống trong phạm vi của cái cũi đó – và điều này bao gồm luôn cả người làm cũi. Chúng ta trước nay đều tự đóng cũi cho chính mình, càng ngày càng có nhiều luật mới được ban hành, càng ngày chúng ta càng bị nhốt chặt hơn. Trong tương lai, con người sẽ không còn không gian để mà cựa quậy và họ có làm ra bất kể hành động gì thì cũng là “phạm luật”. 

Luật Pháp về căn bản là một hệ thống những tiêu chuẩn và căn cứ để giúp con người xác định và phân biệt giữa Thiện và Ác, Tốt và Xấu, nó được sinh ra để duy hộ cái Thiện, bảo vệ cái Tốt. 

Luật Pháp (nếu có) được sinh ra để duy hộ đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn của vũ trụ. Nó không phải dùng để bảo vệ lợi ích cho một người hoặc một nhóm người, càng không thể trở thành công cụ để đàn áp, bức hại người khác. 

Trên cả hết thảy, luật của vũ trụ chi phối vạn vật cho dù người đó có muốn hay không. Chúng ta, ai cũng chịu sự chi phối của Luật Hấp Dẫn nhưng thường không tự ý thức được. Luật Nhân-Quả cũng lại như thế, chi phối hết thảy con người trong xã hội – không từ một ai. Thời Gian cũng sẽ làm người ta già đi theo năm tháng, các nếp nhăn sẽ ngày một nhiều hơn, bất chấp mọi nỗ lực của y học. 

Người ta ai cũng biết con người có Sinh-Lão-Bệnh-Tử và không ai tránh được. Trong đại khung của vũ trụ cũ cũng đã hình thành một quy luật là Thành-Trụ-Hoại-Diệt chi phối vạn vật. Qua bao nhiêu năm của lịch sử, thời gian đằng đẵng cũng đưa ra thuyết minh: Có thịnh vượng rồi cũng sẽ có suy vong. Bao nhiêu triều đại đều tung hô Muôn Năm, tung hô Vạn Tuế nhưng đó chỉ là đứng tại góc độ người thường mà mong tưởng vậy thôi. 

Thuận theo lịch sử, cái mà chúng ta thường thấy trên các tấm Pano và Áp-phích ngoài đường như: “Đảng Cộng sản Việt Nam muôn năm; Hồ Chí Minh muôn năm” chắc chắn cũng sẽ theo đó mà dần đi vào tàn lụi. Hiện nay, những người đang làm việc trong hệ thống của Đảng Cộng sản đều là những người tận mắt chứng kiến sự tham nhũng, thối nát và tà ác của Đảng Cộng sản. Làm thế nào mà một cái đảng tà ác như vậy lại có thể tồn tại cho được? 

Cái gọi là chủ nghĩa Mác xít - Lê nin nít và tư tưởng Hồ Chí Minh đã chẳng khác nào cục phân ngựa đông cứng ngắc cả lại rồi mà vẫn được người ta gặm như thể là thơm ngon lắm. Cho dù người ta có thể đạt được bất kể lợi ích gì thông qua việc tung hô và ca ngợi những thứ xú uế kia thì cũng chẳng khác gì là việc tự dối mình dối người, rồi thì tất cả đều xú uế như nhau. Thực ra ai cũng đã biết điều này, nhưng họ còn chưa đủ can đảm để vượt qua mà thôi. Và dù có muốn hay không, sự đào thải của lịch sử đối với chủ nghĩa Cộng sản là điều không thể tránh khỏi, cũng sẽ không phụ thuộc vào sự níu kéo của một số người nào đó. Vậy nên mới nói “Người thuận theo đất, đất thuận theo trời, trời thuận theo Đạo và Đạo thuận theo tự nhiên”, thức thời mới là kẻ quân tử, mong rằng mọi người đều thuận theo sự vận động của lịch sử mà gột bỏ sự hy vọng hão huyền vào chủ nghĩa Cộng sản mà ông Marx đã vẽ ra. 

Giờ đây đã rất nhiều người minh bạch: Kalr Marx – giáo chủ của chủ nghĩa Cộng sản là một người thờ quỷ Sa-tăng. Mang trong tâm đầy rẫy thù hận và cuồng vọng tự đại, Marx muốn hủy diệt nhân loại. Ông ta đã vẽ ra một “thiên đường cộng sản” - nơi mà không có sự bóc lột, mọi người được sống trong hạnh phúc, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu; cùng với một hệ thống tà thuyết như cái gọi là “triết học đấu tranh” để lừa mị nhân dân. Tuy nhiên đến nay, đã chẳng còn mấy người tin nơi cái “thiên đường cộng sản” kia nữa. Người ta chỉ vào Đảng hoặc miễn cưỡng phục vụ lợi ích cho Đảng cũng chỉ để lợi dụng nó mà đoạt lợi riêng cho mình mà thôi. 

Thử hỏi mọi người mà xem, ngày nay không có việc gì vô bổ bằng việc học tập chính trị. Cán bộ đi học hoàn toàn trong trạng thái bị cưỡng ép, trong lớp học chủ yếu là ngủ hoặc nghịch điện thoại, chơi game, đọc tin tức. Tại sao khi học những môn học thuộc hệ thống (tạm gọi là triết học) Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh lại hay bị đau đầu đến vậy? Câu trả lời là: Bởi vì nó chính là tà thuyết. Vì thế cho nên không thể tiếp tục gắn những thứ giả dối và ma quái đó lên vận mệnh của dân tộc được đâu, lịch sử cũng muốn đào thải nó từ lâu rồi. 

Từ những lý lẽ đã lập luận ở trên, với mong muốn xóa bỏ toàn bộ những cái cũi cũ kỹ, những tiêu chuẩn mục nát và hủ bại, chúng tôi đưa một căn cứ gốc, là tiêu chuẩn gốc để phân biệt giữa Thiện và Ác, Tốt và Xấu để quý ông (bà) trong Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp lấy đó làm Kim Chỉ Nam để xây dựng nên Hiến pháp cho một đất nước Việt Nam huy hoàng và toàn thịnh. Cụ thể như sau: 

Phạm Xuân Nguyên: TÔI KỂ CHUYỆN NÀY ...


Tôi kể chuyện này 
Phạm Xuân Nguyên

Sáng 17/4/2013, báo Quân Đội Nhân Dân (QĐND) tổ chức cuộc tọa đàm mang tên “Văn học VN về chiến tranh và người lính sau năm 1975 – Những cách nhìn khác” tại trụ sở tòa soạn 7 Phan Đình Phùng, Hà Nội. Cách khoảng mười ngày trước đó, tôi đã được nhà thơ T. là đại tá làm việc tại báo, nhân gặp tại một cuộc ăn trưa ở nhà hàng 17 Lý Nam Đế, có nói miệng về cuộc tọa đàm và bảo là sẽ mời anh đến tham gia, phát biểu ý kiến. Ngày 13/4/2013, T. gửi mail cho tôi như sau:

Anh ơi, chủ đề là “Văn học VN về chiến tranh và người lính sau năm 1975-Những cách nhìn khác”. Còn câu hỏi đối thoại thì hôm đó tranh luận mới sinh ra các vấn đề mới. Nhưng, sơ bộ mấy điều phải đạt được: 
1. Đánh giá những nét cơ bản thành tựu Văn học chiến tranh sau năm 1975?
2. Đánh giá đội ngũ nhà văn nhà thơ viết về chiến tranh sau năm 1975?
3. Văn học chiến tranh sau năm 1975 tiếp tục dòng chảy thời chiến hay phát lộ một dòng chảy mới?
4. Cái nhìn của người sáng tác (tư duy sáng tác) đối với hiện thực chiến tranh và lao động nhà văn sau năm 1975 như thế nào?
5. Những cách tân nghệ thuật?
* Văn xuôi đi vào thân phận con người?
* Thơ đi vào tâm trạng cá nhân và những dằn vặt thời hậu chiến. 
6. Hiện nay, khó khăn nhất của người sáng tác về đề tài chiến tranh là gì?
7. Những nhu cầu của người sáng tác, đề xuất với các cấp lãnh đạo văn nghệ.
vân vân và vân vân.
Thời gian: 8h32 phút sáng 17-4 (thứ Tư)

Chiều 16/4, lúc 4h56, T. gọi điện cho tôi nhắc là ngày mai anh nhớ đến dự tọa đàm, anh cứ vào cổng 7 Phan Đình Phùng, lên phòng khách, sau đó sang phòng họp, anh em mong chờ đón tiếp anh. Tôi nhận cuộc gọi này khi đang ở nhà. Sau đó tôi đi taxi đến một cuộc gặp bạn bè. Trên xe, vào lúc 5h42 PM, tôi nhận được cuộc gọi mới của T. báo hoãn cuộc tọa đàm ngày mai, anh không phải đến nữa. T. cho biết lý do hoãn là vì anh T. chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam cũng được mời dự nhưng đang đi Sài Gòn, một anh T. khác dự phòng thay anh T. kia thì ngày mai cũng bận một “talk show” không đến được. Tôi đang mải đi nên nghe vậy cũng ừ ào. Nhưng sau khi uống bia với bạn bè xong, tôi chợt nghĩ đến cuộc gọi nói hoãn tọa đàm của T. thì sinh nghi. Tôi gọi lại cho T. bảo: tọa đàm là do báo QĐND mời, chủ nhà là báo QĐND, cớ sao vì anh T. vắng mà hoãn, thế chẳng hóa ra là xúc phạm đến những người được mời khác như tôi sao. Nếu vậy thì đây là một điều không thể chấp nhận được, tôi sẽ nói trắng sự thật ra cho mọi người biết. Nhưng tôi không tin là thế, chắc có điều gì khác ở đây. Có phải đây chỉ là bày cớ để ngăn tôi đến cuộc tọa đàm không. T. trả lời ấp úng. Tôi kiểm chứng qua nhà văn S. là người cũng được mời tọa đàm thì biết chắc cuộc tọa đàm ngày mai vẫn có, như thế rõ ra là chỉ tôi đã được mời nhưng đến phút chót bị ngăn cản. Tôi gọi lại T. nói huỵch toẹt điều này thì được T. xác nhận và cho biết: anh đừng nghĩ đây là Tổng cục Chính trị can thiệp, mà đây là một nhân vật có thế lực trong báo đề nghị loại anh ra khỏi danh sách, không muốn anh có mặt tại cuộc tọa đàm. Tôi hỏi: nhân vật cao nhất của báo là Tổng biên tập, thiếu tướng N, có phải không? T. nói: không phải, anh N. đang đi công tác, em gọi điện mãi không được. Đến nước này thì tôi chỉ biết cám ơn T. vì đã đưa tôi vào danh sách mời tọa đàm ngay từ đầu, nhưng trong lòng rất bất bình với cách cư xử của báo QĐND. Tối 16/4 về nhà tôi còn nhắn tin cho T.

- Nếu mai anh vẫn đến như không có em báo thì sao nhỉ?

- Anh ơi, đừng làm khổ em thêm nữa.

- Ôi, quân đội nhân dân. Chú cứ yên tâm.

- Em tê tái từ chiều đến giờ rồi. Để mai mốt anh P.N. về, em báo cáo lại. Chắc anh N. cũng sẽ buồn và ngượng.

Chuyện chỉ là vậy. Sáng 17/4 tôi có giờ dạy cho sinh viên Khoa Viết văn – Báo chí, trường Đại học Văn hóa Hà Nội, nhưng đã chuyển buổi dạy sang chiều vì tính là đi dự cuộc tọa đàm tại báo QĐND. Buổi chiều lên lớp, các em hỏi sáng thầy đi dự tọa đàm thế nào, tôi nói rõ sự tình. Các em ngạc nhiên, không hiểu. Đấy là tôi chưa kể cho các em nghe chuyện mười năm trước. Tháng 10/2003, báo QĐND cũng tổ chức một cuộc tọa đàm nhan đề “Thơ hôm nay đi về đâu?” và tôi cũng được mời tham dự. Các ý kiến phát biểu khá cởi mở, thẳng thắn tại cuộc tọa đàm đó đã được đăng trên báo QĐND số ra ngày thứ Sáu, 31/10/2003. Báo ra và đã có những phản ứng, đặc biệt là cho rằng những người tọa đàm đã phủ nhận thơ kháng chiến. Nhà thơ T.A.T., người trực tiếp làm trang thứ Sáu của báo QĐND khi đó và là người tổ chức cuộc tọa đàm, cùng Tổng biên tập báo là thiếu tướng N.Q.T., đã phải vào Thành báo cáo Tổng cục Chính trị. Sau này anh T. kể cho tôi nghe là khi trình bày danh sách các khách mời tọa đàm, đến tên tôi, một sĩ quan cấp trên đã bảo anh T. là sao anh này từng bị tù ta (!) mà các anh cũng mời. Nghe thế anh T. choáng váng, chẳng biết phải nói sao nữa!

Toàn bộ chuyện này, tức là những câu chuyện điện đàm của T. và tôi về việc tôi không còn được có mặt trong cuộc tọa đàm của báo QĐND ngày 17/4, diễn ra trước và trong cuộc uống bia của tôi với các bạn văn ở quán bia Lan Chín tại phố Tăng Bạt Hổ, Hà Nội, vào chiều tối 16/4. Trong cuộc uống này có nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm. Và bên vại bia buổi giao mùa xuân hè, Cầm đã đọc cho bạn bè nghe bài thơ “Vô cùng” của mình:
Tất cả chúng ta thật lòng nói dối
Tất cả chúng ta áo đẫm mồ hôi
Tất cả chúng ta căn nhà chật chội
Giữa cõi vô cùng vô tận mà thôi.

Tất cả chúng ta đều bị theo dõi
Tất cả chúng ta sắp bị bắt rồi
Tất cả chúng ta như bầy chó đói
Ngửa mặt lên trời hóng bóng trăng rơi.

Tất cả chúng ta đều không vô tội
Mỗi đêm một tờ giấy trắng mồ côi.
 
Hà Nội 17.4.2013
*Ông Phạm Xuân Nguyên đang là chủ tịch HNV Hà Nội.

Nguồn: Quê Choa.

KHẤU ĐẦU EM LẠY ANH: HÒN ĐÁ !


BÁI THẠCH VI HUYNH (vần ĐÁ)
Tác giả ẩn danh

Linh khí đất trời, lạy anh là đá
Đích thị chủ mưu ấy Bộ văn hóa

Tôi mua anh về, mài mài cạ cạ
Mực tàu pha sơn, bôi bôi xóa xóa

Hán Phạn tùm lum, chú phù đủ cả
Chích chích chi chi, trào triết ẩu á
 

Tôi khiêng anh lên
Yểm vào đền cả.
Úm ba la hồng, om ma ni phạ.


Anh nay yểm ở ngôi cao, trấn tận cội nguồn đấy nhá.
Quốc sự dân sinh trăm miền đủ cả.


Mà xem
Trấn rồi yểm xong muôn nơi tá hỏa.


Nghìn năm Thăng Long hào khí ngất trời, đùng một cái dàn pháo hoa tóe lả, người chết người bị thương đủ cả, cứu hỏa cứu thương nháo nhác chạy lung tung.

Muôn thủa Hồng Lam lụt lội mênh mông, sấy bốn bánh xe đường dài ngập chìm,ai mất ai trôi sông tang thương, thơ lặn thợ bơi bì bõm tìm vất vả.


Nóc Đông Dương bô xít Tân rai, bán cho ai mà họp xuống họp lên, khởi khởi công công, lở loét môi sinh đào đào phá phá.
Nguồn Trà Mi thủy tai Đất Quảng, ngăn một dòng mà động trên động dưới, lở lở rung rung.


Vi na sin chìm nghỉm bể tham quan
Vi na lai tan tành cầu cướp phá.


Chứng khoán sàn thê thảm rớt không phanh
Bất động sản cỏ trùm như đắp mả.


Lập huyện Tam Sa lũ Tàu chiếm biển đông
Cướp đất Cống Rộc quan nha dùng đạn nhả.


Dân như con sâu cái kiến, luôn năm đi rồng rắn biểu tình
Quan như ông hổ ông hùm, mút mùa họp chó dê cắn nhá.


Doanh nghiệp bể như là bong bóng, công nhân ra đê gạt tép vơ bèo.
Xã hội tan quá thể bầy đàn, cướp giật xuống đường đâm quen hiếp lạ.


Cháu ngoan Bác Hồ thành thanh nữ, gả nước ngoài như chon chó chọn trâu.
Nghệ sĩ ưu tú về già tom, ăn lạc rang tựa ở tù ở vả.


Bùa hỡi là bùa!
Đá ơi là đá.
Xoen xoét nó vừa vừa, tiền đầy túi còn nhe nanh cải mả.

Ngẫm thay buôn thánh bán thần, Đảng Mác Lê khoa học khoa hành mà chúng nó làm ăn như thế hả!!!
Khấu đầu em lạy anh: hòn đá.

K.D.

Xem thêm:

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

THÔNG BÁO CỦA NHÓM SOẠN THẢO VÀ KÝ KIẾN NGHỊ 72 - SỐ 2


THÔNG BÁO CỦA NHÓM SOẠN THẢO VÀ KÝ KIẾN NGHỊ 72 VỀ SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP


Dưới đây là thư của nhóm soạn thảo và ký Kiến nghị ngày 19-1-2013 về sửa đổi Hiến pháp (thường gọi tắt là Kiến nghị 72) đã gửi qua đường bưu điện đến địa chỉ riêng của từng đại biểu Quốc hội khóa 13 từ ngày 16 tháng 4 năm 2013. Chúng tôi xin đề nghị quý vị đã đồng tình và hưởng ứng Kiến nghị 72, với tư cách cử tri, hãy yêu cầu các đại biểu Quốc hội mà mình đã bầu quan tâm đến những vấn đề cấp thiêt được đề cập trong Kiến nghị 72 và trong thư nói trên, để góp phần thúc đẩy quá trình xây dựng một Hiến pháp phù hợp với ý chí của nhân dân.

                                                       Hà Nội ngày 16 tháng 4 năm 2013

Kính gửi các vị Đại biểu Quốc hội khoá XIII 

Chúng tôi thay mặt những người đã ký Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992, xin gửi tới quý vị, các thành viên cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của nước ta, lời chào trân trọng với niềm tin rằng những ý kiến dưới đây của chúng tôi sẽ được quý vị lưu tâm.

1. Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992 có chữ ký trực tiếp của 72 người (dưới đây gọi tắt là KN72, xin gửi kèm thư này như một phụ lục), được công bố ngày 19 tháng 1 năm 2013 và chính thức trao trực tiếp cho Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp vào ngày 4 tháng 2 năm 2013. KN 72 đã đề cập thẳng thắn một số vấn đề cốt lõi về đổi mới thể chế chính trị cần được thảo luận rộng rãi, công khai và dân chủ, để góp phần tạo đồng thuận xã hội và đoàn kết dân tộc về một bản Hiến pháp khả dĩ đáp ứng nhu cầu phát triển và bảo vệ đất nước, phù hợp với xu thế tiến bộ của thời đại. Như vậy, KN 72 hoàn toàn phù hợp với Nghị quyết số 38/2012/QH13 của Quốc hội về việc Tổ chức lấy ý kiến nhân dân về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, trong đó nêu rõ“Quốc hội kêu gọi đồng bào, chiến sĩ cả nước, người Việt Nam định cư ở nước ngoài hưởng ứng và tích cực tham gia đóng góp ý kiến để Hiến pháp thể hiện đầy đủ ý chí, nguyện vọng của nhân dân, đáp ứng yêu cầu xây dựng, phát triển và bảo vệ Tổ quốc trong thời kỳ mới.” 

Bản KN72 được nhiều người thuộc mọi tầng lớp xã hội nhiệt tình hưởng ứng, trong đó có hơn 14 nghìn người tính đến nay đã đăng ký ghi tên tán thành. Tuy nhiên, KN72 đã không được Uỷ ban Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp công bố sau khi tiếp nhận, cũng không được các phương tiện truyền thông của Nhà nước phổ biến để mọi người có thể tham khảo và tham gia thảo luận. Trong khi không đăng tải nội dung cụ thể của kiến nghị, một số đài báo lại đưa ra những bình luận mang tính quy chụp, không đúng với tinh thần góp ý xây dựng của KN72. Không chỉ kiến nghị của chúng tôi, mà nhiều ý kiến đóng góp khác của nhân dân không phù hợp với Dự thảo do Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 công bố cũng bị cư xử tương tự. Điều đó trái với Nghị quyết số 38/2012/QH13 của Quốc hội, trong đó quy định rõ: Các cơ quan thông tấn, báo chí có trách nhiệm tuyên truyền và tạo điều kiện thuận lợi để nhân dân tham gia đóng góp ý kiến; mở chuyên trang, chuyên mục về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 và đưa tin, đăng tin đầy đủ, kịp thời, trung thực, khách quan ý kiến đóng góp của nhân dân. 

Ngoài việc đưa tin và bình luận một chiều, thiếu minh bạch, cách tổ chức lấy ý kiến của nhân dân về sửa đổi Hiến pháp đang được tiến hành mang nặng tính hình thức, áp đặt thiếu dân chủ và quá tốn kém khiến cho dư luận xã hội tiến bộ bất bình, hoài nghi chính quyền về thái độ tôn trọng quyền làm chủ của nhân dân và về sự nghiêm túc trong việc sửa đổi Hiến pháp. Vì vậy, chúng tôi đề nghị quý Đại biểu can thiệp một cách có hiệu quả và đề xuất Quốc hội triển khai những biện pháp thiết thực, kịp thời để chấn chỉnh tình trạng hình thức, mất dân chủ, thiếu trung thực… trong quá trình lấy ý kiến của nhân dân.

Về phần mình, chúng tôi sẵn sàng đối thoại công khai trên mọi diễn đàn trong cả nước, cùng nhau tìm ra phương án tối ưu cho một bản Hiến pháp mới, thích hợp với hoàn cảnh hiện tại của đất nước. 

2. Quyền lập hiến nhất quyết phải là của toàn dân. Vì vậy, một lần nữa chúng tôi kiến nghị Hiến pháp cần quy định: “Bảo đảm quyền phúc quyết của nhân dân đối với Hiến pháp, thông qua trưng cầu ý dân được tổ chức thật sự minh bạch và dân chủ với sự giám sát của người dân và báo giới”. Việc lấy ý kiến đóng góp của nhân dân không thể thay thế cho việc trưng cầu ý dân. Trưng cầu ý dân là để nhân dân được lựa chọn và quyết định bằng phiếu kín những điều dân muốn. Còn lấy ý kiến đóng góp của dân như cách làm hiện nay thì kết quả bị phụ thuộc vào ý muốn chủ quan của tổ chức đứng ra lấy ý kiến.

Trong cuộc trưng cầu ý dân về sửa đổi Hiến pháp lần này, những vấn đề cốt lõi còn có ý kiến khác nhau, như một số vấn đề đã được nêu trong KN72, cần được đưa ra để nhân dân lựa chọn bằng phiếu kín, tương tự như trong các cuộc bỏ phiếu phổ thông được tổ chức theo đúng thông lệ và chuẩn mực quốc tế.

Chúng tôi khẩn thiết yêu cầu quý Đại biểu và toàn thể Quốc hội sớm quyết định việc sẽ tổ chức trưng cầu ý dân về sửa đổi Hiến pháp để có thời gian chuẩn bị công việc hệ trọng này lần đầu tiên được thực hiện ở nước ta. Điều đó sẽ tỏ rõ ý chí của Quốc hội trong việc thực hiện quyền làm chủ của dân, động viên được đồng bào trong và ngoài nước tham gia tích cực và thiết thực hơn vào việc xây dựng Hiến pháp của nước ta.

Xin trân trọng cám ơn. 

MỘT CỤ BÀ NHẬN XÉT VỀ TRANG PHỤC CỦA BÀ PHÓ CHỦ TỊCH NƯỚC

Chương trình Thời sự 19h VTV1 hôm nay Thứ Ba (16.4.2013) có đưa hình ảnh Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Thị Doan - Phó Chủ tịch nước đi dâng hương Đền Hùng. 
Một bà lão quê Phú Thọ, tuổi U80 xem vừa xong, nhận xét:
- Cái nhà Bà Doan lên Phú Thọ có một lúc mà thay quần áo đến 3 lần. Lúc trang nghiêm nhất là dâng hương thì mặc áo cộc tay không cài cúc. Đi hội chợ lại mặc áo dài; đi thăm cái trường học lại quần áo khác. 
Tin về bà Phó Chủ tịch nước chỉ một loáng trên VTV, trong lúc cơm chiều bận rộn, vậy mà bà cụ gần 80 tuổi còn nhận ra như vậy, và nhận xét như vậy.




Và đến khi xem lại băng hình thì đúng vậy. Mời chư vị xem lại: 
Qua việc này, những người hầu cận của Bà Phó Chủ tịch nước - một vị trí công tác thường chuyên đi trao Huân huy chương, cắt băng khánh thành, trao học bổng, khai mạc hội chợ và hay xuất hiện ở truyền hình cũng như chốn đông người...nên tư vấn để bà ăn mặc được lịch sự, trang trọng, đúng phép tắc và phù hợp với các nghi thức lễ tiết.
Những chuyện tầm phào, nhếch nhác làm tổn hại đến thể diện vị trí người lãnh đạo quốc gia, như phát lương đền Trần Thương (Nam Hà) chẳng hạn, thì bà chớ tham gia nữa!

Nghị viện châu Âu thảo luận khẩn cấp về tình hình nhân quyền Việt Nam



Thanh Phương
Ngày mai, 18/04/2013, trong phiên họp khoáng đại hàng tháng, Nghị viện châu Âu sẽ thảo luận khẩn cấp về tình hình nhân quyền ở Việt Nam và đặc biệt là về tình hình tự do ngôn luận ở Việt Nam. Ba nghị sĩ thuộc khối Cánh tả thống nhất châu Âu sẽ đệ trình một nghị quyết về vấn đề này.

Khi loan báo thông tin này trong số báo ra ngày 14/04/2013, tờ nhật báo Le Soir của Bỉ nhắc lại là trong những tháng qua, nhiều tổ chức quốc tế đã lên án các vụ đàn áp quyền tự do ngôn luận của Việt Nam. Vào tháng 9 năm ngoái, Ủy ban bảo vệ nhà báo ( CPJ ) của Mỹ đã công bố một báo cáo tựa đề « Quyền tự do báo chí ở Việt Nam bị thu hẹp, mặc dù có mở cửa kinh tế ». Báo cáo này nhắc lại là toàn bộ các phương tiện truyền thông ở Việt Nam đều do Nhà nước kiểm soát. Ngay cả báo chí quốc tế cũng bị giám sát chặt chẽ.
Cũng theo báo cáo nói trên, chính quyền Hà Nội trong những tháng gần đây đặc biệt đàn áp dữ dội các blogger độc lập, bao gồm các nhà báo, nhà bất đồng chính kiến, nhà hoạt động tôn giáo, viết về những chủ đề cấm kỵ như tranh chấp chủ quyền lãnh hải giữa Việt Nam với Trung Quốc, các vụ cướp đất và nạn tham nhũng.
Cuối tháng Giêng vừa qua, Liên đoàn quốc tế nhân quyền, trụ sở tại Paris, phối hợp với Ủy ban bảo vệ quyền làm người Việt Nam, cũng đã ra một báo cáo về tình trạng đàn áp các blogger và nhà bất đồng chính kiến sử dụng mạng ở Việt Nam.
Báo cáo này thống kê là trong 12 tháng qua, 22 blogger và nhà bất đồng chính kiến sử dụng mạng đã bị tuyên án tổng cộng 133 năm tù, vì đã đấu tranh bất bạo động trên mạng. Đặc biệt, ngày 09/01 vừa qua, trong cùng một phiên tòa, 14 người đã bị tuyên án tổng cộng 100 năm tù, chỉ vì đã hành xử quyền tự do ngôn luận.
Trong bảng xếp hạng về tự do báo chí do Phóng viên không biên giới (RSF) công bố hàng năm, Việt Nam đứng thứ 172 trên tổng số 179 quốc gia. Tổ chức này cũng xếp Việt Nam trong danh sách 12 quốc gia « kẻ thù của Internet ».
Trong buổi thảo luận khẩn cấp về tình hình nhân quyền Việt Nam ngày mai, ba nghị sĩ thuộc khối Cánh tả thống nhất châu Âu, Helmut Scholz, Marie-Christine Vergiat và Jurgen Klute, sẽ đệ trình một nghị quyết.
Tuy được soạn thảo với những lời lẽ chừng mực, nhưng nghị quyết này nêu thẳng thừng các vụ vi phạm quyền tự do ngôn luận ở Việt Nam và kêu gọi Liên hiệp châu Âu phải xem quyền tự do ngôn luận và các quyền cơ bản của Tổ chức Lao động Quốc tế là một « bộ phận chủ yếu » trong các cuộc đàm phán sắp tới giữa Bruxelles với Hà Nội về một hiệp định tự do mậu dịch Liên hiệp châu Âu - Việt Nam.
------------------------
Xem link:http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130417-nghi-vien-chau-au-thao-luan-khan-cap-ve-tinh-hinh-nhan-quyen-viet-nam

Bài đăng phổ biến