Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

Hai tử huyệt của chế độ


Hai tử huyệt của chế độ

Hoàng Xuân Phú1
Có lẽ lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) quan niệm rằng
-       quy định về quyền lãnh đạo của ĐCSVN đối với Nhà nước và xã hội, và
-       quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân và do Nhà nước quản lý
tại Điều 4 và Điều 17–18 của Hiến pháp 1992 là hai tử huyệt của chế độ. Vì vậy, dư luận càng muốn hủy bỏ hoặc sửa đổi hai quy định đó, thì họ càng kiên quyết bảo lưu. Chúng nằm trong định hướng bất di, bất dịch của lãnh đạo đảng, và được tái thể hiện tại Điều 4 và Điều 57 của dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992.
Tử huyệt độc quyền lãnh đạo
Trong thế giới văn minh, quyền lãnh đạo đất nước của một đảng chính trị chỉ có thể giành được thông qua tranh đấu và bầu cử dân chủ. Kể cả khi đang cầm quyền, đảng vẫn phải phấn đấu liên tục, để thuyết phục Nhân dân tin tưởng và tiếp tục trao cho quyền lãnh đạo.
Không thể lấy công lao trong một giai đoạn quá khứ để bù lại cho hiện tại yếu kém, với bao sai lầm, tội lỗi, và áp đặt cho cả tương lai vô định. Nếu cứ từng có công là được cầm quyền vĩnh viễn, thì ĐCSVN phải trả lại chính quyền cho triều đình nhà Nguyễn, và triều đình nhà Nguyễn lại phải trả lại chính quyền cho các triều đình trước đó. Thế là khởi động cho một quá trình truy hồi dằng dặc, mà không thể tìm được điểm kết thúc. Hơn nữa, thời gian qua đi, giờ đây nắm quyền lực bao trùm đất nước lại là những người vốn chỉ đi theo hoặc ăn theo cách mạng, hay từng được cách mạng o bế và cưu mang mà thôi. Nếu họ từng có công, thì chưa chắc bù nổi những lỗi lầm đã gây ra. Phần lớn những người có công đáng kể, những công thần của chế độ, đã qua đời, hoặc nếu còn sống thì đã về hưu, và có lẽ đang đau lòng vì phải chứng kiến sự nghiệp cách mạng của thế hệ mình bị phản  bội.

Giữa Bao Làn Đạn



Người Buôn Gió - Từ khi công an tỉnh Nghệ An chuyển giao tôi cho phía Hà Nội, cuộc hỏi cung diễn ra gay gắt hơn nhiều lần trước đây. Bỗng nhiên sau khi cặm cụi miệt mài đối phó với từng câu hỏi,một hơi thuốc lá làm tôi chợt nhận ra trọng tâm của các câu hỏi dẫn để xoáy vào vấn đề gì.

Tôi có phải là đảng viên đảng Việt Tân không.?

Câu hỏi này không phải hôm nay, khi nhà chức trách thấy tôi đi vào Vinh, nơi đang diễn ra phiên toà của mười mấy thanh niên mà nhà cầm quyền kêu tội của họ là tham gia Canh Tân Cách Mạng Đảng gọi tắt là Việt Tân. Câu hỏi này được đặt ra từ lâu lắm rồi.

Với các bạn đọc, những người tôi tôn trọng nhất, tôi xin trả lời trước sau như một. Tôi không phải là đảng viên của bất kỳ đảng phái nào. Với phía nhà chức trách thì cứ để họ tìm hiểu, phía những người được gọi là  "nhà đấu tranh dân chủ xịn" khác thì cứ để họ tung tin lờ mờ.

Tết này ông bà ăn Tết ở đâu?



Những việc mà chính quyền quận Hoàng mai cưỡng chế đập nhà trái luật  tại đường Tân mai ngày 28/12/2012 gây ra không ít hệ lụy ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống người dân, và làm tổ thương tới tâm hồn tuổi thơ. Dưới đây là bức thư của cháu gái học sinh lớp 5 gửi bà ngoại bị cưỡng chế nhà.


Tết này ông bà ăn tết ở đâu?

Hà nội ngày buồn…
Bà ơi, chuyện nhà mình… cháu biết hết rồi!
Những suy nghĩ của cháu về “chuyện ấy”… cháu không biết có giống như tâm trạng của bà lúc này không, nhưng cháu rất muốn nói với bà, ngay bây giờ!

Sáng hôm trước, cả bố và mẹ cháu đều ra khỏi nhà từ rất sớm. Mẹ chỉ dặn chị em cháu “Mẹ xuống nhà ông bà ngoại, mẹ nhờ bác xe ôm đưa đón các con rồi, hai chị em phải khẩn trương lên để kịp giờ đi học đấy!” Cháu thoáng có chút linh cảm, dường như một chuyện gì rất quan trọng đã và đang xảy ra với gia đình mình. Nghĩ lại mấy ngày hôm nay bố mẹ cháu không như mọi khi, trời lạnh như vậy mà hầu như tối nào bố mẹ cũng đi đâu đó “Việc người lớn đến tận khuya”.

Chiều, cậu đưa mẹ về, mắt mẹ đỏ hoe, sưng mọng lên, mẹ cháu đã khóc! Tất nhiên, mẹ chỉ khóc lén thôi! Mẹ cố gắng giấu những giọt nước mắt vào trong, cố ngăn nó trào ra, mẹ gượng cười. Cháu biết, đó không phải là nụ cười tươi tắn hàng ngày nở trên môi mẹ. Đó là nỗi khổ mà mẹ cố không để một đứa con gái hay suy nghĩ như cháu phải bận tâm. Thà rằng mẹ cứ khóc thật to, mẹ cứ kể cho cháu nghe chuyện gì đã xảy ra thì cháu sẽ đỡ day dứt hơn, phải không bà? Cháu không thể làm ngơ trước chuyện ấy, cháu muốn biết lý do tại sao mẹ buồn, cháu muốn chia sẻ với mẹ nữa! Và thế là, một thứ gì đó đã thôi thúc cháu, cháu lén tìm hiểu…

… Thứ đầu tiên cháu để ý đến sau suy nghĩ ấy là chiếc máy ảnh, cháu tự ý mở ra xem… Cuối cùng thì cháu cũng hiểu tại sao mẹ cháu lại như vậy. Điều cháu không thể ngờ đến là cháu cũng rơi vào tâm trạng của mẹ…

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

TỰ THIÊU! VỚI AI? KHI NÀO?




Thưa toàn thể bà con anh chị em!
Sáng nay vào facebook đọc một mục của anh Huỳnh Công Thuận và có ý nhắc nhở MH về chuyện TỰ THIÊU
Minh Hằng xin có vài ý kiến về chủ đề này như sau:
Minh Hằng chưa bao giờ nói rút lại lời tuyên bố SẴN SÀNG TỰ THIÊU . Nhưng rõ ràng MH cũng như nhiều người cần nhìn thẳng vào sự thật. Ở VN đã có bao nhiêu người từng thiêu vì uất ức để phản đối nhà cầm quyền? Kỹ sư Trần Thanh Sơn ở Đà Nẵng. Mẹ cô Tạ  Phong Tần ở Bạc Liêu...một thanh niên đốt xe tại Vũng Tàu......Nhưng với nhà cầm quyền độc tài,  tàn ác và vô nhân tính này thì những cái chết ấy sẽ  còn bị xuyên tạc , bôi nhọ ....Đây chính là lý do người như tôi chưa thể dùng cái chết như thế để thay đổi điều gì trong lúc này . Trong khi tôi còn bao MÓN NỢ với nhà cầm quyền này  chưa đòi được. 

Khẩn cấp: phải đoàn kết để không hy sinh uổng phí



France – Bắt đầu một năm mới, nhà nước cộng sản đã huy động toàn lực để dập tắt những đối lập chính trị trong nước. Hơn ba tháng nay, rất nhiều bản án vô nhân dành cho những người yêu nước mang đầy tính cách khủng bố đe dọa được ĐCSVN áp dụng hầu làm tê liệt những người đang đấu tranh cho quyền con người, cho toàn vẹn lãnh thổ và cho một nước Việt Nam dân chủ, đồng thời họ cố tình làm nhụt chí, gây sợ hãi hoang mang cho những người có ý tưởng đấu tranh.
Bản án gần nhất nhà nước cộng sản dành cho 14 anh chị em trẻ biểu tình chống ngoại xâm đã vượt lên trên mọi sự ghê tởm và bỉ ổi nhất hành tinh trong bối cảnh lịch sử hôm nay. Toàn dân đều không đồng tình và tức giận với sự chuyên quyền độc tài của nhà nước cộng sản. Những người yêu nước can đảm bất chấp tù đày đã thắp sáng ngọn nến nhỏ của mình và ước mong mọi người mọi giới cùng thắp lên ngọn nến mình đang có trong tay để xua tan bóng tối của một chế độ bạo tàn đang dày xéo chà đạp quê hương tổ quốc. Sau các anh chị chắc chắn sẽ có nhiều người và nhiều người can đảm khác thắp sáng ngọn nến của mình, nhưng những vầng sáng nhỏ lẻ loi có lẽ sẽ bị cường bạo dập tắt với những bản án bất công vô đạo cho dù một số trong các anh chị chưa trực tiếp đòi chế độ cộng sản phải giải thể, trả quyền làm chủ cho toàn dân. Mỗi lần nghe tin một người trong các anh chị bì tù đày tra tấn là mỗi lần nhiều triệu con tim phải bật khóc. Khóc vì ngưỡng mộ và đồng cảm. Khóc vì uất ức và cảm thấy bất lực bó tay trước chế độ tàn ác này. Nhưng khóc không thể đem tự do dân chủ cho quê hương.

Vinh Thành Ký Phần 1, 2, 3



Người Buôn Gió - Tôi vào đến Tp Vinh lúc 10 giờ 30, thành phố Vinh chìm trong cái giá lạnh và mưa. Hai thằng chúng tôi vội vã vào ngay cái khách sạn nhìn thấy đầu tiên. Tôi làm thủ tục đặt phòng, trình chứng minh thư. Tôi nói với lễ tân cho buồng 3 người, một người nưã sẽ đến. Lễ tân hỏi chứng minh thư, tôi đưa CMT của mình và hỏi thêm - có cần của 2 người kia không.?

Cô lễ tân nhìn tôi ngạc nhiên, chắc cô nghĩ tôi thuê khách sạn lần đầu. Thường thì ở khách sạn nào cũng thế, một người trình chứng minh thư là đủ. Bởi thế cô nhìn tôi thông cảm và nói không cần. Chả lẽ cô ấy nói không cần mà tôi lại cứ đưa cô ấy bắt phải nhận, thế thì cũng lạ, tôi đành phải để mọi việc diễn ra theo lệ thường.

Khi vào phòng, tôi nhìn cửa không có chốt bên trong. Thế này người ta có thể xộc vào. Tôi nói có tìm được cái gì gài chốt không nhỉ.? Thắng vào khách sạn đã vội giở đồ đạc, tôi tìm không thấy cái gì để chốt nên cũng thôi. Đổi phòng thì không được vì chỉ còn phòng này có 3 người, được cái phòng sát ngoài nên có thể đứng ban công hay bên trong nhìn qua cửa quan sát.

Sự mệt mỏi vì quãng đường khiến tôi lơ là những thứ lặt vặt ấy như thủ tục cmt, chốt cửa. Tôi vào nhà tắm xả nước nóng , cơ thể rã rời. Tôi cần phải ngủ.

Trương Văn Dũng đến, chúng tôi mỗi thằng một giường. Chăn ấm, nệm êm, tắm rửa xong, nằm trên giường ăn gói mỳ tôm, uống trà, hút thuốc...rồi tôi chìm vào giấc ngủ.

Khoảng 1 giờ đêm, có tiếng con gái gọi cửa. Cô ta bảo mở cửa cho vào có việc. Lân Thắng nằm bên ngoài bước tới cửa, tôi nói.

- Không được mở, đêm hôm con gái gọi, mở lỡ có chuyện gì khó thanh minh.

Thắng không mở, tôi bước ra nói với cô gái bên ngoài.

- Em xuống đi, có chuyện gì mai gặp, bọn anh không có chuyện gì với em để mở cửa.

Ngay tức khắc có tiếng mấy người đàn ông.

- Chúng tôi là công an đây, đề nghị mở cửa.

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013

Tây Nguyên: Tín đồ Tin Lành liên tiếp bị bắt bớ

Hải Huỳnh (Danlambao) - Liên tiếp các ngày 9, 10 và 11 tháng giêng năm 2013, nhiều tín hữu và mục sư Tin Lành trên Tây Nguyên bị công an từ xã đến huyện bắt đi làm việc. Mọi việc bắt đầu từ chuyện họ tham gia tổ chức lễ Giáng Sinh ngày 24 tháng 12 vừa qua.

Tại huyện Madrak tỉnh Daklak, hai anh em của mục sư Y Noen (45 tuổi) và thầy truyền đạo Y Jon đều là người Jarai bị bắt lên huyện làm việc với PA 88 tỉnh Daklak các ngày 8 và 9 tháng 1 năm 2013. Công an kết tội họ cùng tín hữu theo nhóm Tin Lành liên minh các dân tộc là 'vi phạm pháp luật'. Họ yêu cầu các mục sư này phải từ bỏ tôn giáo của mình và không đi khỏi nơi cư trú là làng Pon xã Ya Pe huyện Madrak tỉnh Daklak. Hiện mục sư Y Noen đang ẩn trú tại thành phố Buôn Ma Thuột.

Trong khi đó tại Răk, xã Yaxia, thuộc huyện Sa Thầy tỉnh Kontum, tình hình cũng căng thẳng từ hôm Giáng Sinh đến nay. Công an yêu cầu buôn làng làm lễ giáng sinh nhưng không được treo cây thánh giá lên, cũng như không được dùng tiếng mẹ đẻ của họ là tiếng BaNa để treo trên nhà thờ điểm nhóm mà bắt buộc phải dùng Tiếng Việt. Nhiều người phản đối là họ không hiểu Tiếng Kinh bằng tiếng Bana của họ, thế là công an gởi giấy mời lên huyện Sa Thầy để "làm việc"


Trả lời câu hỏi của phóng viên Dân Làm Báo, mục sư A Ga (35 tuổi người dân tộc Hà Lăng) cho biết: 

- Chúng tôi là nhóm tín hữu Tin Lành thuôc Hội Thánh Đấng Christ. Chúng tôi đang sống tại xã Rờ Kơi thuôc huyện Sa Thầy tỉnh Kontum. Cả tháng nay chúng tôi không ăn ngủ gì được với công an huyện Sa Thầy. Hôm Giáng Sinh 2012 vừa qua chính tôi đi xin phép tổ chức giáng sinh ở huyện thì huyện hướng dẫn làm theo biểu mẫu của chỉ thị 01 do thủ tướng chính phủ ký năm 2005. Tôi về làm theo và nộp cho họ ngày 18.12.2012. Họ đồng ý cho tổ chức giáng sinh. 

Bài đăng phổ biến