Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

Liệu đập thủy điện Sông Tranh 2 có thể vỡ?


2012-09-09
Những cơn dư chấn liên tục sau trận động đất hôm thứ Ba đã khiến cư dân huyện Bắc Trà My và khu vực lân cận mất ăn mất ngủ. Người ở huyện Bắc Trà My còn thêm nỗi lo là nếu đất tiếp tục rung chuyển mạnh và liên tục thì đập thủy điện Sông Tranh 2 có thể vỡ và nước sẽ tràn ngập khu dân cư phía dưới.
File photo
Đập Thủy điện Sông Tranh 2 ở huyện Trà My, tỉnh Quảng Nam.

Rất có thể

Để tìm hiểu vấn đề, Thanh Trúc phỏng vấn giáo sư tiến sĩ Nguyễn Trường Tiến, chủ tịch Hội Cơ Học Địa Chất Việt Nam. Đầu tiên, nhà cơ học đất và địa kỹ thuật công trình này khẳng định:
GSTS Nguyễn Trường Tiến: Chuyện xây dựng một đập thủy điện thì nó tăng thêm rất nhiều tải trọng lên nền đất và nền đá. Đó là lý do thứ nhất.
Thứ hai, nó tăng thêm trọng lượng của nước tác động lên đất và đá và sẽ gây kích thích động đất. Đấy là một sự thật, tôi khẳng định như thế.
Thanh Trúc: Thưa trường hợp có những rung chấn mạnh tại khu vực thủy điện Sông Tranh 2 từ mấy hôm nay thì nhận định đầu tiên của ông là như thế nào?
Động đất gây nứt tường nhà dân - Ảnh: Hoàng Sơn/Thanh Niên
Động đất gây nứt tường nhà dân - Ảnh: Hoàng Sơn/Thanh Niên
GSTS Nguyễn Trường Tiến: Đấy chắc chắn là động đất chứ không có gì khác cả. Điều mà mấy đồng chí, mấy anh lãnh đạo của khu vực đấy với lại bà con cảm giác thì đó là dư chấn, là động đất nhỏ, có thể cấp hai, cấp ba, cấp bốn gì đó.
Thanh Trúc: Vậy khu vực Sông Tranh nằm trong tầm nguy hiểm đến mức độ nào. Liệu đập thủy điện Sông Tranh 2, vốn trước đó có nhiều vết nứt và đã được khắc phục, có thể bị vỡ hay không?
GSTS Nguyễn Trường Tiến: Câu chuyện đặt ra là hiện nay tất cả những thông tin của Viện Địa Lý rồi Viện Địa Chấn rồi các chuyên gia … thì tôi hiểu kết quả đo địa chấn hiện nay là đang ở cấp nằm trong sự cho phép nào đó, nhưng tất nhiên dưới kết luận nó sẽ tăng dần. Câu chuyện nó sẽ tăng dần tại vì nó như một vết gãy mà có tác dụng của tải trọng thì nó có thể tăng dần cấp động đất lên, cái tầng suất động đất phát triển lên. Đương nhiên bây giờ người thiết kế hay người kiểm tra hay người chịu trách nhiệm phải đánh giá toàn bộ lại cái ảnh hưởng của động đất này tới thủy điện Sông Tranh và đập thủy điện Sông Tranh.
Tôi thì tôi hình dung rằng cấp động đất ấy sẽ tăng dần lên bởi vì tải trọng tăng dần lên và tầng suất của động đất nó tăng dần lên, phá hỏng đập thủy điện Sông Tranh hoàn toàn là câu chuyện có khả năng.
GSTS Nguyễn Trường Tiến
Tôi thì tôi hình dung rằng cấp động đất ấy sẽ tăng dần lên bởi vì tải trọng tăng dần lên và tầng suất của động đất nó tăng dần lên, phá hỏng đập thủy điện Sông Tranh hoàn toàn là câu chuyện có khả năng.
Thanh Trúc: Nếu chẳng may đập thủy điện Sông Tranh này bị nứt hay bị vỡ thì..?
GSTS Nguyễn Trường Tiến:Những người có trách nhiệm, hoặc là chủ đầu tư hoặc đơn vị tư vấn về điện, phải mô hình hóa toàn bộ bài toán, cái đập đấy, cái nước đấy, rồi cái tải trọng đấy với cái cấp động đất mà làm hỏng cái đập thủy điện Sông Tranh đấy. Những câu chuyện đó hoàn toàn có thể mô hình toán học. để biết nước sẽ chảy với tốc độ bao nhiêu, nó sẽ tạo nên thảm họa như thế nào.
Bởi vì tôi là một nhà khoa học mà tôi lại không có các số liệu ở trong tay thì tôi cũng không thể dự báo được mà tôi hình dung chuyện đấy hoàn toàn là với những công cụ của máy tính, của thiết kế, và chúng ta hoàn toàn có thể dự báo được là cái thủy điện Sông Tranh mà nó bị sập hoặc là nó bị nứt thì nước nó sẽ cuốn như thế nào nó sẽ chảy đến đâu và nó gây ngập lụt thế nào, toàn bộ câu chuyện có thể tính toán bằng số.
Thanh Trúc: Thưa như thế thì ai, cơ quan nào, chịu trách nhiệm nhiều nhất về cái tính toán và đưa ra những con số?
GSTS Nguyễn Trường Tiến: Tôi nghĩ theo đúng luật đầu tư của Việt Nam thì ông chủ đầu tư, ông mà bỏ tiền xây đập và bỏ tiền xây dựng nhà máy thủy điện Sông Tranh là phải chịu trách nhiệm đầu tiên.
Thứ hai là Tổng Công Ty Điện Lực quản lý vùng điện năng đấy và thứ ba là Bộ Công Thương quản lý ngành điện lực. Cả ba phải chịu trách nhiệm, trong lãnh vực này là như thế.
Thanh Trúc: Những vết nứt xảy ra ở đập thủy điện Sông Tranh dưới mắt nhìn của ông là như thế nào?
GSTS Nguyễn Trường Tiến: Câu chuyện của thủy điện là một câu chuyện rất khó. Tức là thực ra chúng ta xây dựng quá nhiều thủy điện, chuyện qui hoạch thủy điện là một đề tài rất rộng.
Đầu tiên là vấn đề qui hoạch, vấn đề thứ hai là khảo sát, vấn đề thứ ba là thiết kế, vấn đề thứ tư là thi công và vấn đề cuối cùng là giám sát chất lượng thi công.
Thế thì chuyện gây nên những vết nứt rồi gây ra những cái như nước chảy nước thấm … thì nó tích tụ rất nhiều từ những cái sai sót đọng lại và tạo nên cái sai sót cuối cùng ấy, làm nước cứ chảy và đập không an toàn, nó bị nứt.

Cảnh giác với Nguyễn Tấn Dũng!


Thông Luận - Trong lúc này, khi mà tình hình kinh tế nguy ngập, vật giá leo thang, hàng loạt công ty phá sản hoặc hấp hối, các ngân hàng trong tình trạng báo động đỏ vì nợ xấu chồng chất, đa số các nhà đầu tư rời Việt Nam, các vụ bê bối liên tục được phơi bày vì không thể che giấu được nữa, nếu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bị mất uy tín và bị đả kích gay gắt thì cũng là một điều dễ hiểu. Nhiều người cho rằng ông đang gặp khó khăn lớn, thậm chí có thể mất chức. Ngược lại cũng có ý kiến cho rằng phải ủng hộ ông Dũng vì dù sao ông cũng là người đang cố gắng thoát ra khỏi thế lệ thuộc Trung Quốc để đến gần với Hoa Kỳ và các nước dân chủ.


Như trong mọi tình huống tranh tối tranh sáng chúng ta cần hết sức cảnh giác.

Việc ông Dũng tham nhũng và bao che tham nhũng là điều mà không ai, dù bênh ông, có thể chối cãi. Bảy năm trước khi lên làm thủ tướng ông đã dõng dạc cam kết sẽ bài trừ tham nhũng và còn tuyên bố sẽ từ chức nếu không đẩy lùi được tham nhũng, nhưng suốt bảy năm qua tham nhũng đã không ngừng gia tăng và gia tăng với một vận tốc chóng mặt. Cũng không ai có thể phủ nhận ông không có khả năng để lãnh đạo một đất nước gần một trăm triệu người với vô số vấn đề phức tạp trong một bối cảnh toàn cầu hóa. Vinashin, Vinaline, EVN chỉ là vài thí dụ. Thành tích nổi bật của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng là đã biến Việt Nam thành nước rủi ro nhất trong vùng cho đầu tư mặc dù mới chỉ là một trong những nước nghèo nhất. Trong bất cứ một nước bình thường nào một thủ tướng như ông Dũng chắc chắn đã phải từ chức hoặc bị cách chức từ lâu. Nhưng ông Dũng vẫn còn đó. Không những thế quyền lực của ông còn mạnh lên. Ông nắm được cả quân đội, công an và tài phiệt. Ông lấn áp cả đảng cộng sản. Việt Nam đang chuyển hóa từ độc tài đảng trị sang độc tài cá nhân. Không có gì đáng ngạc nhiên nếu Nguyễn Tấn Dũng bị chống đối bởi cả nhân dân Việt Nam lẫn đa số đảng viên cộng sản.

Có hai loại người bênh Nguyễn Tấn Dũng. Trước hết, và phần chính, là những người mà quyền lợi và địa vị gắn chặt với ông Dũng. Sau đó là một số ít những người tin rằng ông Dũng đang cố gắng gia tăng quan hệ với các nước dân chủ. Hai loại người này rất khác nhau nhưng sử dụng cùng một lâp luận: nếu ông Dũng bị loại, các thế lực thủ cựu thân Trung Quốc sẽ thắng và Việt Nam sẽ còn lệ thuộc Trung Quốc với tất cả nhục nhằn và mất mát trong một thời gian dài.

Lập luận này dù xuất phát từ thiện chí hay quyền lợi bất chính cũng không thuyết phục. Thời gian bảy năm vừa qua, khi ông Dũng là thủ tướng gần như toàn quyền, cũng là thời gian mà chính quyền cộng sản Việt Nam tỏ ra khiếp nhược nhất đối với Trung Quốc. Đó cũng là thời gian mà Việt Nam cho Trung Quốc thuê dài hạn nhiều khu rừng có giá trị chiến lược trên thượng nguồn, cho Trung Quốc đấu thầu khai thác mỏ bô-xit ở Tây Nguyên, để hàng lậu Trung Quốc tràn ngập Việt Nam, và chấp nhận một quan hệ ngoại thương bệnh hoạn trong đó thâm thủng ngoại thương với Trung Quốc bằng tổng số thâm thủng ngoại thương của Việt Nam. Cũng nên nhớ là nếu dự án bô-xit Tây Nguyên sau cùng đã được giảm thiểu thì đó là vì ông Dũng đã phải nhượng bộ những áp lực từ xã hội Việt Nam được sự khuyến khích của những đối thủ của ông Dũng trong ban lãnh đạo cộng sản. Ông Dũng và những người ủng hộ ông có thể biện luận rằng đó là những quyết định tập thể trong đó ông Dũng chỉ có một phần trách nhiệm, nhưng nói như thế là quên rằng ông Dũng có ảnh hưởng lớn nhất thì cũng có trách nhiệm lớn nhất và hơn nữa, trái với một vài người khác trong bộ chính trị, ông Dũng tuyệt đối chưa hề biểu lộ một chống đối nào, thậm chí một sự dè dặt nào trong những chọn lựa này.

Đảng Cộng Sản Việt Nam thực chất đã tự tiêu vong


Tạ Nhất Linh (Danlambao) - Vào đầu những năm 1990, khi đảng cộng sản Việt Nam chấp nhận kinh tế thị trường, cho dù là cái thứ thị trường khoác áo ‘định hướng xã hội chủ nghĩa’, thực chất nó đã không còn là một đảng cộng sản nữa. Tuy nhiên, nó vẫn tiếp tục tồn tại như một đảng, vẫn độc quyền cai trị, và để sự độc quyền có thể kéo dài, nó vẫn tiếp tục trương lên những luận điệu cộng sản cũ rích.

Đó là quá trình biến đổi lục phủ ngũ tạng để con vật có thể thích nghi với ngoại cảnh mới, nhưng bộ da thì vẫn gần như cũ.

Nhưng đến cái gọi là ‘đại hội’ XI thì thực chất nó đã ngừng tồn tại. Những gì chúng ta thấy hiện nay dưới cái tên đảng cộng sản Việt Nam thực chất là mấy cái quái thai đang cắn nhau bên trong bộ da cũ.

Con vật đó đã mọc thêm mấy cái đầu, và khi những cái đầu đó cố bứt ra để quay lại cắn nhau thì cái cơ thể của ĐCSVN bị xé thành mấy mảnh, biến thành những quái thai khủng khiếp và tởm lợm chưa từng có.

Càng cắn nhau, chúng càng để lộ cơ thể dơ bẩn, và liên tục phun ra những luồng ám khí vừa độc hại vừa hôi thối.

Nếu ai đó nhìn vào những cuộc họp của những cái gọi là ‘chi bộ đảng’ ở các địa phương mà tưởng nhầm rằng ĐCSVN vẫn đang tồn tại thì người đó nhầm to. Đó chỉ là hoạt động theo quán tính của một đám người không hiểu gì thời thế, có mắt như mù, hoặc bị bị mắt. Đám người đó thật đáng thương hại. Họ chẳng qua chỉ là bình phong để bọn cấp trên đục khoét kiếm ăn. Còn bây giờ thì bọn cấp trên đó cũng chẳng còn cần đến cái bình phong ấy nữa. Chúng đang bận thanh toán lẫn nhau.

Dùng Facebook phản đối xăng tăng giá là 'vi phạm pháp luật'


An ninh mời tôi lên đồn: Bày tỏ thái độ trên Facebook về việc xăng tăng giá LÀ HÀNH VI VI PHẠM PHÁP LUẬT!


Paulo Thành Nguyễn - Là vi phạm hành chính. Là vi phạm nghị định 38 và 73/ CP. Là lôi kéo người khác. Là làm ảnh hưởng xấu đến tình hình an ninh trật tự xã hội. Là kích động. “Xã hội là một gia đình thu nhỏ, chính quyền cũng giống như cha mẹ. Nếu trong gia đình mà con cái không bằng lòng điều gì là bỏ đi, là xuống đường thì gia đình đó làm sao hạnh phúc, xã hội làm sao ổn định được.” Là... phải gỡ bỏ tất cả các bài viết liên quan và thời gian sắp tới không được tái phạm...
*
Tôi hơi bất ngờ khi nhận “thư mời” làm việc với phía an ninh vào ngày thứ Sáu, nhưng đã từ chối sau đó vì bận tiếp khách hàng. Buổi làm việc đã dời lại vào sáng thứ bảy 08/9 theo yêu cầu của tôi.

Tôi đến trễ 30 phút sau khi nhận điện thoại từ phía công an khu vực là “mấy ổng đang ngồi chờ”. Lúc đến nơi tôi nhận ra 3 người quen mặt trong số 5 anh an ninh đang ngồi cà phê trước cổng. Anh Trung, người từng làm việc với tôi về lời kêu gọi “biểu tình chống Trung Quốc” ngày 01/7, giới thiệu là đại diện cho chính quyền để làm việc với tôi về nội dung liên quan đến bài viết “Khi giá xăng tăng liên tục” và những bình luận xung quanh sự việc này.

Anh Trung cho rằng việc viết bài và nhận định của tôi làm ảnh hưởng xấu đến tình hình an ninh trật tự xã hội. Theo như anh Trung cho biết là có một số người đã đi xe đạp, mang theo biểu ngữ trước trụ sở Petrolimex để phản đối tăng giá xăng và cơ quan an ninh đã kịp thời can thiệp giải tán sau đó.

“Xã hội là một gia đình thu nhỏ, chính quyền cũng giống như cha mẹ. Nếu trong gia đình mà con cái không bằng lòng điều gì là bỏ đi, là xuống đường thì gia đình đó làm sao hạnh phúc, xã hội làm sao ổn định được.” - Anh Trung giải thích.

Từ các Hội nghị Trung ương của Đảng tới trận võ đấu tháng 10 (*)


Nhìn vào lịch sử tồn tại của Đảng CSVN, ta dễ dàng nhận thấy Hội nghị TƯ được sử dụng làm vũ đài để các lãnh đạo Đảng bằng nhiều thủ đoạn hạ gục nhau một cách tàn ác. Càng sát Hội nghị lần thứ 6 Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa 11 dự định tổ chức vào tháng 10/2012, tình hình đấu đá nội bộ Đảng càng diễn ra khốc liệt, đặc biệt trong những tuần gần đây. Từ lịch sử Đảng nhìn vào thực tế mâu thuẫn hiện nay, người ta lo ngại rằng một trận huyết chiến điêu linh là khó tránh khỏi trong Hội nghị TƯ 6 này.
Từ các Hội nghị TƯ của Đảng
Hội nghị TƯ 10 khóa 2 tháng 10/1956: đã khai trừ Lê Văn Lương khỏi Bộ Chính trị về những sai lầm trong cải cách ruộng đất. Trường Chinh bị buộc thôi chức Tổng Bí thư Đảng. Thực tế, Hội nghị TƯ 10 này là nơi thịt con dê Lê Văn Lương để tế thần nhằm gột rửa sự hoen ố uy tín giữa lúc Đảng cần lòng tin của nhân dân trong cuộc đối đầu với chính quyền ông Ngô Đình Diệm trong Nam. Cần nhắc lại là sai lầm trong cải cách ruộng đất là sai lầm của cả tập thể lãnh đạo Đảng mà người đứng đầu là ông Hồ Chí Minh.
Hội nghị TƯ 15 khóa 2 tháng 1/1959: với dấu ấn Lê Duẩn được ngồi bên phải Hồ Chí Minh, trên ngôi các Ủy viên Bộ Chính trị khác. Nên nhớ trước đó vị trí này thuộc về tướng Võ Nguyên Giáp. Tháng 5/1957, Lê Duẩn nhờ đường dây của tình báo Hoa Nam từ Sài Gòn đã ra Hà Nội qua ngả Hồng Công – Quảng Châu. Mất gần 2 năm trời Hồ Chí Minh mới thu xếp nổi trong nội bộ chiếc ghế này cho Lê Duẩn. Hai năm này là hai năm đấu đá, giành ghế và bắt đầu gieo mầm cho mối cừu hận giữa Lê Duẩn với tướng Võ Nguyên Giáp, với Hoàng Văn Hoan và với một loạt các tướng lĩnh khác.
Hội nghị TƯ 25 khóa 3 tháng 10/1976: Lê Duẩn với Lê Đức Thọ lừa Hoàng Văn Hoan, cử ông này đi Cu Ba, ở nhà ông Duẩn, Thọ chỉ đạo làm nhân sự Trung ương cho đại hội Đảng 4, không đưa Hoàng Văn Hoan vào TƯ, đây được coi như hình thức thanh toán không tuyên bố. Ông Hoàng Văn Hoan rất hậm hực, mâu thuẫn giữa họ Hoàng với Lê Duẩn lên đến cực điểm, sau đó Hoàng Văn Hoan đã đào tẩu qua Trung Quốc tại sân bay Karachi nhân chuyến đi dưỡng bệnh tại CHDC Đức (tình báo Hoa Nam đón ông Hoan ngay tại Karachi). Sau này ông Hoan bị tước hết các chức vụ, bị kết án tử hình vắng mặt vào 6/1980. Hoàng Văn Hoan trở thành nhà lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng CSVN đào tẩu ra nước ngoài.

Báo cáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về tình hình nhân quyền năm 2011 được công bố năm 2012


Báo cáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về tình hình nhân quyền năm 2011

Báo cáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về tình hình nhân quyền năm 2011
Báo cáo nhân quyền của Hoa Kỳ được công bố hàng năm nêu lên tình trạng nhân quyền trên toàn thế giới.
Riêng với Việt Nam, bản Báo cáo đã nêu khá chi tiết các vụ việc liên quan đến nhân quyền ở Việt Nam. Sau đây là tóm tắt về phần nhân quyền tại Việt Nam trong bản Báo cáo nhân quyền năm 2011.
Việt Nam
Tóm tắt
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là một nước độc tài do một đảng duy nhất – Đảng Cộng sản Việt Nam (Đảng CSVN) – thống trị, được lãnh đạo bởi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Cuộc bầu cử Quốc hội gần đây nhất, tiến hành vào tháng 5/2012, không có tự do và công bằng, bởi lẽ Mặt trận Tổ quốc Việt Nam của Đảng CSVN – một nhóm quyền lực điều khiển các tổ chức quần chúng của đất nước – đã soi xét kỹ càng tất cả các ứng cử viên. Lực lượng an ninh đã báo cáo cho các nhà chức trách dân sự.
Những vấn đề quyền con người nổi bật nhất trong nước là: sự hạn chế nghiêm ngặt của chính quyền đối với quyền chính trị của công dân, đặc biệt là quyền của công dân trong việc thay đổi chính quyền của mình; tăng cường các biện pháp hạn chế quyền tự do dân sự của công dân; và sự tham nhũng trong hệ thống toàn án và cảnh sát.
Những vi phạm quyền con người cụ thể bao gồm cả việc công an tiếp tục đối xử không phù hợp đối với các nghi can trong quá trình bắt giữ và tạm giam, kể cả sử dụng vũ lực làm chết người, cũng như các điều kiện khắc khổ của trại giam, bắt giữ và giam cầm tùy tiện đối với các hoạt động chính trị, và từ chối quyền được xét xử công bằng và nhanh chóng. Ảnh hưởng chính trị, nạn tham nhũng cố hữu và tính kém hiệu quả đã bóp méo nghiêm trọng hệ thống tư pháp. Chính quyền ngày càng hạn chế các quyền riêng tư và quyền tự do báo chí, ngôn luận, hội họp, phong trào và các hội đoàn; tăng cường trấn áp sự bất đồng quan điểm; tiếp tục hạn chế quyền tự do sử dụng Internet; tham gia vào việc tấn công các trang mạng có tính chất phê phán chế độ; và theo dõi những người viết nhật ký cá nhân trên mạng có tính chất đối kháng. Tự do tôn giáo tiếp tục phải chịu sự diễn giải và bảo vệ thiếu nhất quán, với nhiều vấn đề lớn vẫn xảy ra, đặc biệt ở cấp tỉnh và làng xã. Sự tham nhũng của công an còn tiếp tục dai dẳng ở các cấp độ khác nhau. Chính quyền vẫn duy trì lệnh cấm các tổ chức độc lập về quyền con người. Bạo hành và phân biệt đối xử với phụ nữ và nạn buôn bán người vẫn diễn ra, cũng như tình trạng bóc lột tình dục trẻ em và phân biệt đối xử xã hội nhất định dựa trên sắc tộc, thiên hướng tình dục và bản dạng giới và tình trạng HIV/AIDS. Chính quyền đã hạn chế quyền của người lao động được thành lập và gia nhập các công đoàn độc lập và đã thực thi không đầy đủ các điều kiện làm việc an toàn và lành mạnh.

EVN ĐANG LÀM GÌ?


 Tiếng nói của người dân Đại Từ - Thái Nguyên:
TẬP ĐOÀN ĐIỆN LỰC VIỆT NAM (EVN) ĐANG LÀM GÌ VỚI ĐẤT NƯỚC, VỚI NGƯỜI DÂN ?
 Phần I - Trích tin tức các báo đã đăng:
 Để khách quan, chúng tôi xin trích đăng tin các báo trong nước gần đây viết về Tập đoàn điện lực Việt Nam.
1) Báo Sài Gòn Tiếp Thị ngày 14/3/2011 đăng bài “Giá mua điện Trung Quốc ngày càng đắt đỏ”, cho thấy cái sự đắt đỏ này không chỉ thể hiện ở giá cả: Tuy nhiên, thực tế thời gian qua, Việt Nam cũng hứng chịu không ít những khó khăn khi phải phụ thuộc ít nhiều vào đối tác bán điện này. Đơn cử như tháng 3.2010, đúng lúc thuỷ điện miền Bắc sụt giảm trầm trọng thì công ty lưới điện Vân Nam, Trung Quốc lại tạm ngưng cấp điện đường dây 220kV Tân Kiều - Lào Cai và 110kV Hà Khẩu - Lào Cai. Lý do là... để thi công công trình… Trong khi đó, việc mua điện của Trung Quốc phải thực hiện theo hợp đồng thương mại rất chặt chẽ. Chỉ cần sử dụng tăng hay giảm sản lượng điện so với mức đăng ký trong hợp đồng, phía Việt Nam ngay lập tức sẽ bị phía Trung Quốc phạt.

2) Báo Công An Nhân Dân ngày 5/5/2012 đăng bài “Mua điện Trung Quốc giá cao hơn trong nước 37%”: Tuy nhiên, vấn đề gây bức xúc trong toàn bộ câu chuyện này là ở chỗ trong khi các nhà máy chịu lỗ, chịu bị cắt giảm công suất vì thừa điện, thì ngược lại chúng ta vẫn phải bỏ ngoại tệ ra để mua điện Trung Quốc với giá cao. Theo các nhà máy phản ánh, trong năm 2011, Tổng Công ty Điện lực miền Bắc mua điện của Trung Quốc với giá 6,08 cent, tương đương 1.268 đồng/KWh, cao hơn khoảng 37% với giá mua điện trong nước. Chưa kể trong đàm phán mua điện của họ, các điều kiện là hết sức ngặt nghèo, chúng ta bị ép đủ kiểu và luôn treo trên đầu khả năng bị phạt hợp đồng rất lớn.
3) Báo Tiền Phong ngày 26/7/2012 đăng bài “ EVN thích mua điện Trung Quốc giá cao?”: Trong khi ra sức ép các nhà máy thủy điện, thậm chí họ phải chào giá 0 đồng để được chạy máy thì Tập đoàn Điện lực VN (EVN) lại vác tiền đi mua điện của Trung Quốc với giá cao gấp 2 đến 3 lần.
4) Thời báo Kinh tế Sài Gòn ngày 8/8/2012 đưa tin: “ Trong khi nhiều doanh nghiệp trong nước kêu ca về việc Tập đoàn điện lực (EVN) không mua hết điện trong nước sản xuất thì lượng điện mua từ Trung Quốc vẫn tiếp tục tăng và giá mua cũng tăng.”
5) SGTT.VN ngày 13/7/2012: “ Tính từ năm 2008 đến nay, giá điện bán lẻ đến tay người tiêu dùng tăng tới 57% song giá mua điện của tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) trả cho các nhà máy thuỷ điện nhỏ vẫn giữ nguyên. Sự độc quyền của EVN đang dồn ép các doanh nghiệp đầu tư thuỷ điện nhỏ...”

Bài đăng phổ biến