Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Kỷ niệm một năm biểu tình - 05.06.2011-2012

 

* Hình ảnh Kỉ niệm ngày 5/6 tại Sài Gòn


TS Nguyễn Xuân Diện khiếu nại

Về quyết định và hành vi hành chính của ông Chánh thanh tra và Đoàn thanh tra Sở Thông tin và Truyền thông thành phố Hà Nội đối với Nguyễn Xuân Diện, không đúng với các quy định của pháp luật.



Kỷ niệm 05/06: Mại dâm và yêu nước, bên nào nặng hơn?

Đã tròn 1 năm, ngày khởi đầu những cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược ở cả hai đầu đất nước 05/06/2011- 05/06/2012. Ngoài ý nghĩa lớn lao là chống bá quyền Bắc Kinh xâm lược, vì lãnh thổ thiêng liêng của Tổ Quốc, các cuộc biểu tình còn đặt ra một vấn đề khác đó là món nợ quyền được biểu tình của người dân đã bị nhà nước tước đoạt mấy chục năm qua đã đến lúc cần phải trả. Nhưng những cuộc biểu tình đã bị đàn áp thô bạo, người yêu nước đi biểu tình đã bị đưa đi “học tập, cải tạo” chung với những kẻ cờ bạc, mại dâm, ma túy. Phải chăng lòng yêu nước ngày nay được đánh giá ngang với mại dâm, ma túy, cờ bạc?
Xin thưa là không phải vậy. Với ma túy, mại dâm, cờ bạc nhà nước ta còn nhẹ tay và ưu ái hơn nhiều. Bằng chứng là hàng chục năm nay, mại dâm, cờ bạc cũng được nhà nước đưa vào chương trình xóa bỏ và tiêu diệt. Thế nhưng, càng chống càng to, càng diệt càng nhiều, cứ nở rộ như nạn tham nhũng vậy. Còn biểu tình yêu nước ư? Nhìn thực tế thì biết.

Viết cho bác nhân ngày “Cứu nước”! 5 tháng 6

Ánh Việt (Danlambao) - Không biết có phải ngày linh tháng linh hay không mà bác ra đi tìm đường cứu nước ngày 5/6/1911. Tròn 100 năm sau tức ngày 5/6/2011 dân Việt Nam ta lại xuống đường đi biểu tình đòi ông nội Trung Cộng của bác trả lại biển đảo. Lẽ ra cháu chẳng nhớ nổi ngày bác ra đi “cứu nước” vì cháu chả muốn nhớ, nhưng mấy cái băng rôn ngoài đường và cái loa phát thanh mỗi ngày nó không cho phép cháu quên, nên cháu buộc phải nhớ và liên tưởng đến sự trùng hợp này. Sao ngày ấy thuyền bác không khẳm luôn trên Bến Nhà Rồng để hôm nay dân ta đỡ phải bị đạp mặt vì “yêu nước” bác nhỉ?
 
Hôm rồi cháu nghe lỏm bọn học sinh phổ thông sắp thi tốt nghiệp kháo nhau rằng ngày xưa bác “hoạt động” gì mà nhiều thế, để hôm nay chúng nó phải è cổ ra học môn lịch sử mà không biết có bao nhiêu phần trăm sự thật trong đó? Cháu để ý thấy năm nào thi xong lịch sử lấy điểm là chúng lại quẳng tài liệu ngay vào sọt rác như quẳng một mớ nợ đời không hơn kém. Khổ nỗi học nhiều mà chả nhớ nổi bao nhiêu. Cái hay của nền giáo dục đỉnh cao trí tuệ là ở chỗ ấy đấy bác. Ngày xưa bác hô hào đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào mà ngày nay cháu không hiểu nổi đi biểu tình chống quân Trung Quốc xâm lược mà bị bắt bớ, tù đày là cớ làm sao? bác có linh về báo mộng cho đám con cháu kế thừa ngai bác giải thích cho dân hiểu, chứ tù mù như cháu thì không bao giờ hiểu nổi cái “chân lý” đó.
 
Đảng ta năm nào cũng phát động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Nhưng khổ nỗi càng a dua theo phong trào thì tham nhũng càng nhiều, tệ nạn xã hội ngày một gia tăng, khiến cháu không khỏi nghi ngờ về “đạo đức” bác. “Còn non, còn nước, còn người. Thắng giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay”! Nguyên văn của bác cháu xin sửa lại cho phù hợp hoàn cảnh hiện tại: Còn non, còn nước, còn buôn. Còn Đảng cộng ta sẽ “ăn” hơn mười ngày nay.
 
Cũng vì “ăn” nhiều quá nên bây giờ đất đai tài nguyên quốc gia chứ teo tóp dần bác ạ!

Thứ Ba, 5 tháng 6, 2012

TRUYỀN THÔNG KIỂU ...VÔ HỌC.

 
Lê Dũng - Tối nay, sau khi xem đoạn phóng sự phát trên VTV nói về Cụ Hiền Đức, trong đó có đoạn clip đi kèm lời bình của nhà đài thì suýt nôn, bỏ dở mất bữa tối với anh em hàng xóm.
 Cũng kịp dùng máy điện thoại ghi lại toàn bộ đoạn phóng sự, mở đi mở lại nhiều lần cùng anh em, trong đó có hai thằng nhà báo hẳn hoi, cố thử xem ý đồ của truyền thông nó đang muốn gì ở một Cụ già đã ở tuổi ngoài tám mươi, ngang với tuổi  Bố mẹ Ông Bà của mấy đưa tổng biên tập báo hay đài bây giờ. 
 Mình thì không bao giờ thần thánh hóa bất kỳ một cá nhân nào trong lịch sử từ xưa đến nay, chỉ thấy nể  trọng những ai đã bỏ cả cuộc đời mình ra để cống hiến, làm việc cho nhà nước như Cụ  Đức, rồi sau đó lại hàng ngày học ngoại ngữ, sử dụng máy tính thành thạo, chơi blog, chơi face - đến ối thằng  tuổi mình, bằng cháu nội cháu ngoại của Cụ - có điều kiện chơi công nghệ mà ối đứa chả biết i meo, phây phiếc gì, ngu ngơ  như bò đội nón cả. 
  Có dịp đến nhà thăm Cụ một lần thì choáng, dưới sàn gạch sau cửa sắt mới 9 giờ sáng đã thấy trắng  các bì thư do bưu điện chuyển đến, ném vào. Bưu phẩm quà tặng ? tiền ? thư thăm hỏi ? Không, chỉ toàn thư kêu cứu, đơn từ, hồ sơ khiếu nại của dân oan trên khắp các tỉnh thành trong cả nước gửi đến, gửi cùng với các địa chỉ của các cơ quan công quyền - nơi lẽ ra phải chịu trách nhiệm giải quyết chứ không phải là ...nhà Cụ Đức, một bà già hơn tám mươi tuổi, không chức vụ, không quyền lực, không phải công ty luật hay văn phòng nhận làm thuê.

Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012

Ảnh do bác sỹ chụp và gửi đến.

Lê Hiền Đức

Một số ảnh do bác sỹ chụp và gửi đến trang tin :

Ngày 5 tháng 6


Lê Dủ Chân (Danlambao)
Nếu hôm nay không có các anh chị đi đầu
Trăm năm nữa sẽ không còn non nước Việt
Cao cả thay những người con đất Việt
Những trái tim rực sáng ánh mặt trời
Nếu hôm nay không có các anh chị đi đầu
Trăm năm nữa dân ta thành nô lệ
Sử sách mai sau mãi nhớ một lời thề
"Ôi Tổ quốc nếu cần tôi sẽ chết" (*)
Dân tộc này sẽ không bao giờ hết
Những người con liều chết giữ quê hương
Của ngày 5 tháng 6 ngoan cường
Trên đường phố giữa Sài Gòn Hà Nội
Trang sử mới đã bắt đầu viết vội
Thế kỷ này công tội đã phân minh
Ngày nhân dân chống xâm lược Bắc Kinh
5 tháng 6 ngày biểu tình cứu nước
Hỡi các bạn hãy tiến về phía trước
Sống vì dân và chết cũng vì dân
Biết hy sinh vì Tổ quốc khi cần
Biết phản kháng khi bị đè đầu cỡi cổ
Biết mỉm cười trước gian khổ chông gai
Biết nhẫn nại khi thời cơ chưa phải lúc
Là cây ngay không bao giờ ngã gục
Là vàng ròng sợ gì lửa đốt nung
Bọn chúng ta
Đã đứng ngoài vinh nhục
Chỉ một lòng vì Tổ Quốc Việt Nam
Cám ơn mẹ Bắc Trung Nam
Đã sinh dưỡng những người con bất khuất
Vì nhân dân địa ngục vẫn không từ.
(*) Lời đối đáp của Bùi Minh Hằng với công an Hà Nội
ĐỨNG LÊN
Giữa lòng Hà Nội mưa rơi
Có người đứng khóc một thời Thăng Long
Ngày xưa giữ nước chung lòng
Hôm nay giữ nước đảng còng tay dân
Nổi đau như xé như dần
Vì sao yêu nước thương dân vào tù?
Vì sao hèn với quân thù
Với dân độc ác oán thù vì sao?
Lệ rơi trộn lẫn máu đào
Người dân nước Việt thuở nào còn đâu!
"Trải qua một cuộc bể dâu
Những đều trông thấy mà đau đớn lòng" (*)
Nước non đang phận long đong
Bởi quân cướp nước bởi dòng Việt gian
Đứng lên chống lại tham tàn
Đứng lên ta quyết đập tan bạo quyền
Đứng lên giành lại dân quyền
Đứng lên bảo vệ đất liền biển khơi
Đứng lên làm lại cuộc đời
Cho con cho cháu cho đời mai sau
Đứng lên ta nắm tay nhau
Dựng xây nước Việt ngàn sau vững bền.
(*) Kiều - Nguyễn Du
EM Ở ĐÂU NGÀY 5 THÁNG 6
Em ở đây giữa mùa thu Hà Nội
Giữa lòng người yêu non nước Việt Nam
Em ở đây vẫn mặc áo da vàng
Vẫn ca hát những lời ca yêu nước
Em ở đây sẽ là người đi trước
Bẻ xích xiềng đạp đổ tù lao
Em ở đây sẽ sát cánh với đồng bào
Đi đến cuối đoạn đường dông bão
Đả đảo quân xâm lăng
Đập tan phường bán nước
Quyết một lòng bảo vệ nước non Nam
Rồi một ngày quê hương hết điêu tàn
Tự do ló dạng
Dân chủ nẩy mầm
Em sẽ hát bài ca của Mẹ
Việt Nam... Việt Nam... Việt Nam... muôn đời
CHÚNG LÀ AI?
Em hỏi tôi ai ghét người yêu nước
Ai căm thù người biểu tình bảo vệ quê hương
Em ơi câu hỏi rất bình thường
Nhưng quá khó vì tôi là người Việt
Là người Việt thì phải yêu non nước Việt
Chống ngoại xâm là trách nhiệm phải làm
Đi biểu tình là bổn phận phải mang
Khi súng giặc lăm le ngoài biên ải
Em hỏi tôi là ai đang ghét họ
Dân Tộc mình có bọn đó hay sao
Mẹ Việt Nam đâu có lẽ nào
Sinh ra lũ phản dân hại nước
Bọn chúng là ai làm sao tôi nói được
Chẳng phải thương cũng không phải sợ trả thù
Nhưng xấu hổ vì chúng là dân Việt
Là đồng bào ruột thịt của tôi, em!
* Xem thêm các link:

Bài đăng phổ biến